Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi

Làm sủng phi như thế nào?

[Cổ đại – Cung đấu] Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi

Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ]  Chuyển đến trang 
1,2,3,4, … 5 … 27 Trang sau

Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi

 

Có bài mới 01.01.2015, 16:28
Hình đại diện của thành viên

linahaha9xThành viên cấp 2Thành viên cấp 2

 

Ngày tham gia: 20.11.2014, 08:53
Bài viết: 49
Được thanks: 268 lần
Điểm: 8.08

12Có bài mới [Cổ đại – Cung đấu] Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi – Điểm:

Tên truyện: Làm sủng phi như thế nào
Tác giả: Nhu Mễ Hôi Hôi
Số chương: 123 chương
Tình trạng: Đang edit
Editor: Lina Lê
Tiến độ: Chắc khoảng 3c/2 tuần. Nói chung là edit đến đâu sẽ post đến đó.
Nguồn convert: Anrea 96 và TTV iamgirl91
Truyện còn được đăng tại blog riêng của mình là Nguyệt Tịch Lâu. Mong các bạn ủng hộ

   Giới thiệu:
   Sủng phi có bộ dáng như thế nào? Xinh đẹp động lòng người lại ngang ngược.
   Bề ngoài là nữ nhân hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng thực tế lại chỉ là tấm gỗ cho chân ái mà thôi.
   No no no, hãy để cho Ôn thị A Uyển ta tiến công trên con đường của sủng phi đến nói cho ngươi biết thế nào gọi là sủng phi.

   Cấp bậc hậu cung:
Hoàng hậu
Quý phi
Chính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phi
Tòng nhất phẩm: Phi
Chính nhị phẩm: Chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung
Tòng nhị phẩm: Thục nghi, thục viện, thục dung
Chính tam phẩm: Quý tần
Tòng tam phẩm: Tiệp dư
Chính tứ phẩm: Vinh hoa, dung hoa
Tòng tứ phẩm: Phương nghi, phân nghi, thuận nghi
Chính ngũ phẩm: Tần
Tòng ngũ phẩm: Tiểu nghi, tiểu viện
Chính lục phẩm: Quý nhân
Tòng lục phẩm: Mỹ nhân
Chính thất phẩm: Thường tại
Tòng thất phẩm: Tuyển thị
Chính bát phẩm: Thải nữ
Tòng bát phẩm: Canh y

   Nội dung: Xuyên không, cung đình hầu tước, cung đấu
   Lời editor: Truyện này nam không sạch. Truyện sủng, ngọt ngào, không ngược.
Chương 1: Trước ngày tuyển tú

   Đại Tề quốc vốn 3 năm một lần tổng tuyển tú, báo trước một năm.
   Nhân dịp tân hoàng đế đăng cơ, nhóm triều thần liền muốn lấp đầy hậu cung, lấy lý do muốn duy trì huyết mạch hoàng thất lập tức tấu thỉnh hoàng thượng đem kỳ tuyển tú báo trước. Các đại thần tấu hoàng thượng nhanh chóng tuyển tú chưa chắc không có tư tâm của chính mình, nhìn khắp hậu cung trừ bỏ trung cung hoàng hậu được nạp khi thánh thượng vẫn còn là hoàng tử thì chỉ có Hiền phi, Đức phi, thêm một chiêu dung, hai quý tần, nữ nhân trong hậu cung của tân hoàng đế chỉ đếm trên đầu ngón tay.

   Các đại thần trong nhà có nữ nhi vừa tầm tuổi tâm tư khó tránh khỏi dao động, nếu hậu cung của hoàng thượng ba nghìn giai lệ thì thôi, nhưng hiện nay nhóm nương nương trong hậu cung quả thật không có nhiều, cũng không có mấy vị được thập phần sủng ái. Không bằng thừa dịp hoàng thượng đăng cơ đem nữ nhi nhà mình đưa vào cung đoạt lấy thánh sủng, nói không chừng còn có thể giúp ích cho con đường làm quan của mình cùng vinh quang gia tộc.

   Ôn Kỳ Chính Ôn đại nhân là lễ bộ lang trung, là quan chính ngũ phẩm. Ở trong kinh thành đầy rẫy hậu duệ quý tộc hoàng thất liền bị vây trong tình cảnh éo le, trên thua Vương gia Tể tướng, nhưng tình cảnh như vậy so ra cũng tốt hơn bọn quan viên chức vị thấp hơn. Nhưng lại có cái gọi là nhân vãng cao xử tẩu thủy vãng đê xử lưu*, Ôn đại nhân vẫn tự nhận mình là người có năng lực thăng chức, nhưng qua nhiều năm như vậy cuối cùng vẫn giậm chân tại vị trí lang trung không tiến không lùi, chẳng qua không phải do năng lực không đủ mà là do thiếu cơ may. Kỳ tuyển tú lần này nói trắng ra chẳng phải là đưa vận tốt tới trong tay mình hay sao? Ôn đại nhân cứ như thế vui mừng rạo rực nghĩ, tựa như cảnh tượng thăng quan phát tài tốt đẹp đang thoáng hiện ngay trước mắt mình.

   Hạ triều trở lại trong phủ, Ôn đại nhân liền đem thê thiếp nữ nhi triệu tập tới nơi, khiến chính sảnh chen chúc đầy người. Ôn Uyển ngồi ngay ngắn ở ghế gỗ lim, đuôi mắt khẽ lướt qua mọi người trong phòng, ba vị ca ca của nàng đều ra ngoài lịch luyện (gần giống như rèn luyện để có kinh nghiệm  nhưng mình ko biết để sao cho đúng =.=!) vẫn chưa hồi phủ cho nên chưa thể trình diện, mà đứa con trai duy nhất của vợ lẽ Diệu ca nhi mới hơn ba tuổi, ba thứ muội ngoại trừ nhị tiểu thư Ôn Dư sinh sau nàng một tháng thì chỉ còn lại hai vị muội muội vẫn còn nhỏ, không có quyền phát ngôn. Ở Đại Tề quốc này thiếp thất địa vị không cao, bởi vậy thiếp thất muốn có quyền nghị sự chuyện trong nhà thì phải dựa vào việc sở sinh con cái. Ôn Uyển không khỏi thầm than, trừ mẫu thân mình sở sinh ra ba nam một nữ, Ôn đại nhân còn có một đứa con trai va ba nữ nhi thứ xuất, mặc dù Ôn Uyển là người hiện đại xuyên không đến như cũng không khỏi bội phục năng lực sinh sản của Ôn đại nhân (cái nỳ là nguyên văn nha).

   Ôn đại nhân ngồi ở trên cao, nắm tay che miệng ho nhẹ một tiếng: ”Hôm nay lâm triều thánh thượng đã hạ chỉ tổ chức kỳ tuyển tú đầu tiên vào đầu tháng tám, tuyển tú lần này yêu cầu nữ nhi trong nhà quan viên từ chính ngũ phẩm mới có thể tham tuyển. A Uyển cùng A Dư nhà chúng ta cũng đến tuổi cập kê, liền cùng tiến cung tham tuyển đi thôi.”

   Ôn đại nhân bất thình lình báo tin như quăng tảng đá lớn vào mặt hồ đang yên ả, kích khởi từng trận gợn sóng.

   Đại sảnh mỗi người một vẻ mặt khác nhau, đám người còn chưa ai mở miệng, Lưu di nương đứng đằng sau nhị tiểu thư Ôn Dư liền phát ra một chuỗi tiếng cười lanh lảnh, quơ nhẹ tú khăn nói:”Vậy thật tốt quá, nếu như hai vị tiểu thư được may mắn giữ lại trong cung hầu hạ thánh thượng, việc thăng quan của lão gia chẳng phải ở trong tầm tay sao, thiếp thân chúc mừng lão gia chúc mừng lão gia!”

   Lời nói này đã chạm đến đáy lòng Ôn đại nhân, hắn đắc ý vuốt vuốt chòm râu ngắn, liếc mắt nhìn Lưu di nương tán dương, ngoài miệng lại còn giả bộ răn dạy: ”Lắm miệng, gia sự hôm nay là chuyện ngươi có thể vọng luận sao?”

   Lưu di nương từ khi nhập phủ tới nay luôn là người có bộ dáng lả lướt cùng khéo miệng nên rất được Ôn đại nhân sủng ái, làm sao có thể không biết tâm tư của Ôn đại nhân lúc này, liền cúi phục người xuống: ”Là tì thiếp quá phận.” Nói xong còn len lén hướng Ôn đại nhân liếc mắt đưa tình.

   Ôn phu nhân tất nhiên là lười cùng loại thiếp thất này so đo, nhưng lông mày nhăn lại hướng Ôn đại nhân nói: ”Lão gia, việc vào cung tuyển tú này cũng không phải chuyện dễ, huống hồ chúng nữ nhi của chúng ta thể chất mảnh mai, tổng tuyển cử phiền phức như thế sợ là khó có thể kiên trì nổi, nếu như đụng phải quý nhân liền không xong, việc tham tuyển còn cần bàn bạc lại kỹ hơn cho thỏa đáng.”

   Ôn phu nhân là người biết rõ nơi nào có nữ nhân nơi đó tất có tranh đấu, mà nữ nhân gia đấu so với nữ nhân cung đấu quả thực là gặp phải sư phụ. Nàng thật sự không hi vọng nữ nhi của mình đi vào cái nơi ăn tươi nuốt sống kia. Không nói Ôn Uyển là nữ nhi ruột thịt của nàng, mà đối với thân thể mảnh mai của Ôn Uyển mà nói, vào cung tuyển tú quả thực là gây sức ép không nhỏ.

   Mà Ôn Dư tuy không phải là nữ nhi nàng thân sinh ra, nhưng Ôn phu nhân cũng không có ý muốn giày xéo hôn sự của nàng, huống hồ Ôn Dư tính tình vội vàng dễ xúc động, có chút thông minh của tiểu hài tử nhưng làm việc quá mức qua loa, thật sự không thích hợp sinh tồn ở trong cung.

   Ôn phu nhân lần này có ý tốt, nhưng nhị tiểu thư Ôn Dư kia chưa thể lĩnh hội được, cho là mẹ cả không muốn thấy mình thoát khỏi sự chèn ép của bà ta, liền đứng dậy hướng phụ thân cúi người thi lễ: ”Nữ nhi nguyện ý tiến cung tuyển tú, vì cha cùng Ôn gia giành lấy vinh quang.” Nói xong còn đắc ý dào dạt liếc nhìn Ôn Uyển đứng đối diện một cái, song Ôn Uyển cũng không để ý tới

   Ôn đại nhân nghe vậy hoa tâm nộ phóng: ” Tốt lắm tốt lắm! Không hổ là
nữ nhi của ta!”. Lời vừa nói xong, liền hướng Ôn phu nhân nói: ” A Dư thể cốt luôn luôn vô cùng tốt, nhưng A Uyển có chút mảnh mai, thừa dịp trước kì tuyển tú còn có mấy ngày, chăm chỉ điều trị thật tốt, cũng chưa đến nỗi không thể vào cung tham tuyển.”
   Ý tứ trong lời nói này chính là vô luận như thế nào cũng phải đem hai nữ nhi đưa vào trong cung tham tuyển.

   Ôn Uyển từ đầu vốn sống chết mặc bay lúc này cũng không thể không để ý tới, cầm khăn thêu che miệng cười nói: ”Nữ nhi làm sao có thể mảnh mai đến vậy, tốt xấu gì nữ nhi cũng là trưởng nữ của phụ thân. Lần này vào cung tham tuyển bất kể được hay không, nữ nhi cũng nguyện ý đánh cược một lần, chỉ mong có chút tài cán vì phụ thân phân ưu.”

   Ôn Uyển kiếp trước dù gì cũng từng là thiên kim tiểu thư được dưỡng dục trong một đại gia tộc, vừa trùng sinh vào thân thể này lập tức được Ôn phu nhân dốc lòng dạy bảo, đối với chuyện minh tranh ám đấu trong nhà mà nói là đã thấm sâu vào người, thấu hiểu rất rõ. Mấy kiểu nói năng cùng những hành động chọc người thích gì gì đó cứ gọi là hạ bút thành văn.Lúc này chẳng phải là giọng nói thanh thúy trong trẻo phát ra giống như dòng suối ấm áp vỗ về lòng Ôn đại nhân. Ôn phu nhân nghe thấy vậy vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn lại nữ nhi của minh khí định thần nhàn (trấn tĩnh và nhàn nhã), liền không nhiều lời thêm nữa.

   Ôn đại nhân ngắm kỹ  hai nữ nhi như hoa như ngọc của mình, cười càng thêm đậm: ”A Uyển thật là nữ nhi ngoa của cha! Tháng này con hãy điều dưỡng cho tốt, cha nhớ trong khố phòng còn có mấy cây sâm núi, lát sau cha liền sai người đưa qua cho con. Được rồi, việc này đã định xong.” Rồi vung tay lên để cho mọi người giải tán, tự mình cũng xuất môn đi xã giao.

   * Nhân vãng cao xử tẩu thủy vãng đê xử lưu: “Người hướng chỗ cao  đi, nước theo chỗ thấp chảy” là một câu tục ngữ, đầu tiên ta thấy “Người hướng chỗ cao đi” lả nói về việc theo đuổi chí hướng, bản tính của con người là muốn trội hơn đồng loại, hướng về phía trước. “Nước theo chỗ thấp chảy” là một quy luật tự nhiên khách quan, nước theo trọng lực sẽ chảy xuống dưới. Ý nói nếu người không cố gắng sẽ như nước chảy xuống dưới.(Nguồn: conguyetvienchi)

Đã sửa bởi linahaha9x lúc 02.01.2015, 14 : 29 .

Tìm kiếm với từ khoá :

Được thanks
            Share
Xem thông tin cá nhân

Cẩm Tú sori, Diệp Y Ca, Katherina Phạm, Lei Hino, LăngLamCa, Yến My, hienheo2406, hotaru_yuki, kytruc, lanc3, nantrang, piggy lovly, sarasatara, tieulinhlinh24, tieusacnu911
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn linahaha9x về bài viết trên :

     

Có bài mới 01.01.2015, 16:31
Hình đại diện của thành viên

linahaha9xThành viên cấp 2Thành viên cấp 2

 

Ngày tham gia: 20.11.2014, 08:53
Bài viết: 49
Được thanks: 268 lần
Điểm: 8.08

12Có bài mới Re: [Cổ đại – Cung đấu] Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi – Điểm:

   Đợi mọi người tản đi hết, Ôn phu nhân liền dẫn A Uyển đi tới chủ viện của mình. Nhũ mẫu của Ôn phu nhân cẩn thận phân phó bạn nha hoàn tâm phúc trông chừng bên ngoài, không được để ai đến quấy rầy, sao đó đóng cửa phòng để lại không gian cho mẹ con hai người. Ôn phu nhân kéo tay Ôn Uyển ngồi xuống giường gỗ khắc hoa rồi hỏi: ”Vào cung tuyển tú lần này không phải là chuyện dễ, nương cũng biết con chưa từng có tâm tư muốn vào cung, và sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý? Nếu là do cố kỵ cha con thì thực sự không cần. Chẳng lẽ muốn nhà ta được phú quý thì chỉ cần dễ dàng vậy thôi sao? Nương thực không nhẫn tâm muốn gây sức ép A Uyển của ta.”

   Ôn đại nhân lúc tuổi còn trẻ chẳng qua chỉ là tú tài nhà nghèo, cha mẹ đều đã mất, vẫn là phải dựa vào nhà mẹ đẻ Ôn phu nhân giúp đỡ mới có được vị trí như hiện tại. Nhưng Ôn đại nhân chức quan càng làm càng to liền dần dần có chút không đem nhạc phụ gia vốn là thương nhân để vào mắt, đối với vợ cả Ôn phu nhân cũng không còn kính trọng như trước, nội phòng cũng nạp thêm thêm không ít những vị kiều thiếp mỹ tỳ.

   May mà Ôn phu nhân thủ đoạn cao tay, đồ cưới nhiều, sau đó lại sinh hạ con trai trưởng, cho nên dù mấy vị kiều thiếp có làm ấm ĩ lợi hại hơn nữa cũng không thể lay động được địa vị chính thất của Ôn phu nhân.

   Cho nên mặc dù Ôn đại nhân cứng rắn muốn cho Ôn Uyển đi tham tuyển, Ôn phu nhân chỉ cần tỏ thái độ cường ngạnh ngăn cản, việc tham tuyển này vẫn còn khả năng cứu vãn. Ôn phu nhân trong lòng biết con gái mình từ nhỏ chính là một người có chủ kiến, tuy là thân thể hơi mảnh mai nhưng tướng mạo tài hoa so bên nào cũng không thua kém khuê nữ nhà khác. Bản thân cũng không cầu nữ nhi tranh đoạt làm kẻ bề trên, chỉ mong có thể được cùng con gái vui vẻ khỏe mạnh vượt qua suốt đời chính là tâm nguyện lớn nhất của nàng.

   Nghe mẫu thân vội vàng khuyên nhủ, tính toán đâu ra đấy đều vì muốn tót cho mình, Ôn Uyển trong lòng ấm áp.

   Vỗ nhẹ lên tay mẫu thân, nàng cười nói: ”Nương, thân thể nữ nhi đã tốt hơn nhiều, qua nhiều năm uống thuốc bổ như vậy cũng không phải là vô dụng. Nữ nhi cũng không phải tâm ham muốn nhiều phú quý, con biết nương muốn tốt cho con, nhưng người xem tình huống vừa rồi, phụ thân là một lòng muốn đưa hai tỷ muội chúng con đưa vào cung, nếu người cùng phụ thân nổi lên hiềm khích sẽ không hay. Huống chi tham tuyển lần này cũng không phải nhất định có thể được thánh nhân nhìn trúng, không chừng chẳng qua là tiến cung một chuyến liền trở ra, con coi như thuận lợi làm một phen du ngoạn là được.”

   Ôn Uyển thay đổi ý tưởng, nghĩ muốn vào cung tham tuyển kỳ thật còn có nguyên do khác, nhưng trước tiên vẫn chưa muốn cùng mẫu thân nói rõ, nên chỉ có thể tận lực đem tình huống hiện tại nói cho nhẹ nhàng một chút. Ôn phu nhân gõ nhẹ vào trán Ôn Uyển: ”Con a, tất sẽ dỗ nương hài lòng. Việc tuyển tú này đâu phải chuyện dễ dàng như vậy. Nếu các ca ca con ở nhà thì tốt rồi, nương liền để cho bọn họ thay nhau đi theo cha con càm ràm, nói cho đến khi hắn đáp ứng không cho con đi tuyển tú nữa mới thôi. Không bằng để nương đem chuyện này viết thư cho các ca ca con gọi họ trở về, đoán chừng vẫn còn kịp.”

   Ôn Uyển nghe vậy không khỏi bật cười, chiêu để các ca ca luân phiên ra trận từ nhỏ luôn là trăm thử bách linh (ý là thử ca trăm lần đều hiệu nghiệm). Ba ca ca của nàng khi nào có việc cần phải thay nhau đi tìm cha thì bất kể cha có trốn ở nơi nào thì bọn họ đều có thể tìm thấy, ngày nào tìm thấy liền bắt đầu miệng lưỡi lưu loát, nói thao thao bất tuyệt, nói cho tới tận khi cha thấy phiền phải đáp ứng mới chịu thôi.

   Nghĩ đến điều này, Ôn Uyển liền cười nói: ”Nếu nhưu các ca ca ở nhà, cha chẳng phải sẽ đau đầu sao. Dù sao chuyện tuyển tú này cũng đã định ra rồi, A Uyển không muốn gọi các ca ca về, cũng không muốn làm chậm việc
học của các ca ca đâu.”

   Ôn phu nhân thở dài: ”Thôi, trong lòng con đã có sẵn ý định riêng, nương cũng không nên nói thêm gì nữa, chỉ là lo lắng thân thể của con. Khi tiến cung tham tuyển con cùng A Dư hãy chiếu cố lẫn nhau, dù sao hai người cũng cùng có cùng một chữ Ôn. Nhưng với tính tình của A Dư nếu không khuyên được nàng cũng không cần tốn nhiều tâm tư, đỡ gây phiền hà đến chính mình.

   ”Nữ nhi biết rồi, nương hãy thoải mái thả lỏng tinh thần đi.” Nhị muội muội Ôn Dư chỉ sinh kém nàng một tháng, từ nhỏ đối với nàng luôn không chịu phục, mọi thứ đều phải tranh cao thấp. Nếu Ôn Dư trúng tuyển hoặc rớt tuyển chũng không sao, chỉ sợ là dựa theo tính cách của nàng ta nếu như ở trong cung lại nháo ra chuyện gì làm phiền đến Ôn gia thì đây cũng không phải là điều bản thân mình muốn thấy.

   Tuy rằng không biết tại sao bản thân đang ở nhà đánh một giấc thật ngon bỗng xuyên không đến triều đại này, nhưng đột nhiên trở thành một đứa trẻ mới sinh khiên cho Ôn Uyển vừa xuyên tới có chút hoang mang, huống hồ nàng vẫn còn nhớ kỹ người ông nội khi nàng còn nhỏ luôn mang nàng theo bên người nuôi lớn, Ôn Uyển trong lòng lại có chút khổ sở. Cho nên lúc vừa mới đến, Ôn Uyển đối với cái thế giới xa lạ này trong lòng cảm thấy thật bài xích.

   Mà khối thân thể của Ôn Uyển hiện giờ từ bé vốn bệnh nhẹ không ngừng, Ôn phu nhân luôn luôn cực nhọc ngày đêm, không thể yên tâm nghỉ ngơi, dốc lòng chăm sóc, không hề nhờ vả người nào. Từ lúc Ôn Uyển còn nhỏ thì đem những chuyện ăn, mặc, ở, đi lại quản lý đến nơi đến chốn, tỉ mỉ chu đáo, đến khi Ôn Uyển trưởng thành thì dạy nàng nữ công thi họa và thái độ xử sự làm người. Từ bé nàng chưa từng được cảm thụ qua tình mẫu tử thì đều được bù đắp từ nơi Ôn phu nhân. Mà ba vị cac ca càng đối xử với nàng cưng chiều vô hạn, nếu như tìm được đồ chơi gì mới mẻ đều tự bản thân mang qua viện của nàng.

   Nhiều năm chung sống với nhau, Ôn Uyển đã sớm đem bọn họ trở thành người thân chân chính của mình, mà người nhà của mình bỗng nhiên chẳng hiểu sao bị liên lụy thì ai có thể vui được? Tuy rằng tiềm tàng một quả bom hẹn giờ còn chưa phát nổ, nhưng Ôn Uyển cảm thấy không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, tự bản thân vẫn nên phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra.

   Chuyện vào cung tham tuyển nếu đã quyết định xong xuôi rồi, Ôn phu nhân liền lập tức mời cho hai nữ nhi một ma ma giáo tập từ trong cung ra, họ Tống, chuyên dạy bảo quy củ việc tuyển tú, để tránh khỏi việc trong lúc tuyển tú các nàng thất lễ, gây đường đột quý nhân.

   Tống ma ma chắc là do dạy bảo quy củ nên không hay cười, tướng mạo cũng không tính là hiền lành, chiếc khay búi tóc bằng bạc đơn giản cực kỳ quy củ chỉnh tề, quần áo sạch sẽ bề ngoài cũng không có thêm đồ gì thừa thãi, nhìn liền biết đây là người rất đúng mực, cho nên trong việc dạy quy củ cũng coi như có chút danh tiếng.

   Lúc này đa số người trong kinh đã bắt tay vào chuẩn bị cho việc tuyển tú. Ôn phu nhân có thể mời được Tống ma ma ít nhiều gì cũng phải bỏ ra một khoản tiền phong phú. Được số tiền lớn này mời tới, Tống ma ma tất nhiên cũng đối với các nàng yêu cầu nghiêm khắc. Hai người trong từng hành động cử chỉ nếu có gì không đến nơi đến chốn, ma ma sẽ bắt tập luyện đi luyện lại cho đến khi phù hợp tiêu chuẩn mới được tạm nghỉ ngơi.

   Tuy rằng mỗi cô nương bên người đều có một ma ma giáo dưỡng, nhưng dù sao cũng không thể so được với ma ma giáo tập từ trong cung ra. Hai nàng quy củ đều không có gì quá sai sót, nhưng để đạt được yêu cầu như trong cung thì vẫn còn khoảng cách nhất định. Lúc đầu cả hai người đều cắn răng kiên trì, nhưng không đến ba ngày, nhị tiểu thư Ôn dư bắt đầu có chút căm giận cùng bất bình.

   Ngày hôm đó, các nàng vẫn như cũ đi tới Thẩm Phương viên học quy củ.
   ”Đem hai tay nhẹ nhàng đặt ở bên trái quần, chân phải hơi nhún ra sau, trang nghiêm chậm rãi quỳ gối cùng cúi đầu, rồi sau đó lại hơi hơi quỳ gối xuống cúi đầu thỉnh an.” Tống ma ma vừa nói vừa làm mẫu một lần, bảo tiếp: ”Đây cũng chính là lễ vạn phúc thường dùng trong cung.”

   Tiếp đó để cho các cô nương dựa vào bộ dáng vừa rồi của nàng làm lại một lần. Ôn Uyển vừa mới bày xong tư thế lập tức bị Tống ma ma răn dạy: ”Đại tiểu thư làm lễ này quá mềm yếu, không đủ đoan trang, nếu để nhóm quý nhân thấy chẳng phải sẽ cho rằng trong lòng tiểu thư thờ ơ, khinh thị họ sao? Nói xong liền đem tư thế của Ôn Uyển chỉnh lại cho thẳng, ra lệnh phải duy trì bất động trong một khắc đồng hồ ( một khắc = 15 phút).

   Ôn Uyển nghĩ khối thân thể này vốn suy nhược, cho nên tay chân hành lễ không đủ mạnh nên lộ vẻ thiếu đoan chính. Mà ở thời đại này nhóm quý nữ nhà quan chú trọng nhất là lễ nghi quy củ, tại nơi này liền bị người khác coi thường cũng không phải là chuyện tốt, đành âm thầm cắn răng kiên trì.

   Mà nhị tiểu thư Ôn Dư cũng lâm vào tình trạng giống như vậy, Tống ma ma cũng bắt Ôn Dư phải bày ra tư thế đó duy trì trong một khắc. Một khắc sau hành lễ lần thứ hai thì Ôn Uyển ở những chỗ bản thân thiếu sót ngầm hạ lực đạo, tận lực đem lễ vạn phúc đi cho thật đoan trang, làm xong liền được ma ma cho phép sang một tạm nghỉ ngơi.

   Ôn Dư tuy cũng giữ nguyên trạng thái bất động trong một khắc đồng hồ, nhưng lúc hành lễ vẫn không đủ chu toàn. Tống ma ma lệnh cho nàng ta phải đem lễ vạn phúc luyện tập lại thêm một khắc nữa thì tính tình Ôn Dư liền bạo phát: ”Tống ma ma phạt ta khiến ta thấy không phục, rõ ràng ta cũng đem lễ vạn phúc đi đứng so với tỷ tỷ không hề kém, sao lại phạt ta?”

   Ôn Dư tự nhận lễ nghi quy củ của mình đều không thể kém hơn Ôn Uyển, nhưng Tống ma ma mỗi lần dạy dỗ thì luôn bắt nàng ta phải luyện tập nhiều lần, còn Ôn Uyển lại có thể đạt tiêu chuẩn ngồi ở một bên nghỉ ngơi, mà bản thân còn phải tiếp tục tập luyện. Chẳng phải rõ ràng nguyên nhân là do thấy mình là thứ nữ liền nâng cao đạp thấp, nhắm vào bản thân nàng ta hay sao? Mà vị ma ma giáo tập này còn là do mẹ cả mời tới, chẳng lẽ đây là do mẹ cả bày mưu đặt kế?

   Càng nghĩ Ôn Dư càng cảm thấy tắc lồng ngực, cuối cùng cũng không nhịn được.
   Nhưng trái lại Tống ma ma tỏ ra vẻ mặt bình tĩnh: ”Ta bắt nhị tiểu thư tập luyện nhiều hơn dĩ nhiên là vì tốt cho nhị tiểu thư, chuyện quy củ đâu phải là một bước nghìn dặm! Đại thiểu thư cùng nhị tiểu thư học tập lễ nghi quy củ như thế nào lão bà ta tự nhiên là nhìn thấy trong mắt. Nếu quý phủ phải bỏ số tiền lớn đem ta mời tới, ta tất sẽ đối với hai vị tiểu thư dốc lòng dạy bảo.

   ”Vậy vì sao ngươi lại nhằm vào ta, mấy ngày qua đều làm khó dễ ta? Chẳng qua chỉ là nô tỳ do nhà ta dùng tiền mời tới mà thôi, lại còn dám cố ý sai bảo bản tiểu thư!” ÔN Dư cảng tức giận càng cảm thấy Tống ma ma quá bất công. (Đọc câu nói của con bé này mà muốn tát cho nó một phát !!!)

   Lúc này Ôn Uyển thả tay đặt chén trà xuống, nhìn vè phía Ôn Dư nói: ”A Dư muội muội, Tống ma ma dù sao cũng là người mẫu thân mời tới để chỉ dạy chúng ta lễ nghi, muội muội cũng nên phải biết kính trọng mới đúng.” Nói cho cùng thì đây cũng là ma ma từ trong cung ra, mẫu thân mời được thật không dễ dàng. Bản thân nàng còn nghĩ phải theo sát Tống ma ma để có thêm hiểu biết về đạo lý cung đình, nếu để cho Ôn Dư khiến người ta tức giận bỏ đi thì chẳng phải là lợi bất cập hại hay sao. Hơn nữa, trước khi đi tuyển tú mà lại khiến cho ma ma giáo dưỡng phải bỏ đi thì cũng không phải là tin đồn tốt đẹp gì.

   ”Tỷ tỷ không cần phải giả bộ hảo tâm, loại nô tỳ này tất nhiên là không nhằm vào được tỷ tỷ, tỷ tỷ dĩ nhiên là muốn bảo vệ nàng. Tỷ tỷ đây là muốn giữ lại nô tỳ này để bắt nạt muội, muội cảm thấy tỷ tỷ nên học chút đạo lý bảo vệ muội muội mới đúng.” Ôn Uyển không mở miệng thì thôi, vừa nói liền khiến Ôn Dư trút lửa giận lên người mình.

   Cáng cảm thấy với Ôn Dư không thể nói lý, Tống ma ma tốt xấu gì cũng là người từ trong cung ra, nói được một câu động tí lại nô tỳ, giống như sợ không đuổi được Tống ma ma đi vậy. Ôn Uyển cũng lười không khuyên nàng ta nữa, chỉ hướng về phía Tống ma ma làm bán lễ: ” A Dư không hiểu chuyện xin ma ma thứ lỗi, A Uyển thay muội muội hướng ma ma bồi lễ. Chuyện dạy bảo quy củ xin ma ma hãy còn phí tâm.”

   Tống ma ma cũng đã nhìn quen sóng gió, hướng về phía Ôn Uyển hạ thấp người, tránh được lễ này: ”Việc này thuộc bổn phận của ta, ta đảm đương không nổi lễ của tiểu thư.” Lại quay đầu hướng về phía Ôn Dư làm lễ vạn phúc đạt tiêu chuẩn: ”Lão thân tự nhận dạy bảo hai vị tiểu thư không chỗ nào bất công, tuy ta chỉ là một cái chén nhưng vẫn đựng được nước (câu này ta chém, hổng hỉu gì luôn). Nếu nhị tiểu thư nhìn ta không vừa mắt, ta đây cũng không dám mặt dày chỉ bảo nhị tiểu thư.”

   Ôn Dư khinh miệt hừ một tiếng: ”Không dám dạy thì đừng dạy, bản tiểu thư cũng không phải không có ngươi thì không thể, ta đây phải đi cầu mẫu thân tìm cho ta một ma ma giáo dưỡng khác.” Nói xong liền dẫn nha hoàn đi tới viện của Ôn phu nhân.

   Không bao lâu sau, nhũ mẫu bên người Ôn phu nhân liền mang phần đại lễ đến Thấm Phương viên trấn an Tống ma ma, cũng là đưa tới ý tứ của Tống phu nhân, lễ phẩm này là đền bù việc Ôn Dư thất lễ, Ôn Dư đã đi tìm người khác dạy quy củ, Tống ma ma chỉ cần chuyên tâm dạy bảo một người là Ôn Uyển.

   Tống ma ma cũng không phải là người hay làm bộ làm tịch, huống chi biểu hiện mấy ngày nay của Ôn Uyển quả thật không tệ, việc học tập có thể suy một ra ba, đối với mình cũng tôn trọng có thừa. Tống ma ma cũng luyến tiếc một mầm non tốt như thế liền đáp ứng.

   Còn Ôn phu nhân lại hỏa tốc tìm cho Ôn Dư một ma ma giáo dưỡng nghiêm nghị, bắt Ôn Dư trước kỳ tuyển tú phải ở trong sân viện học quy củ thật tốt. Vị ma ma giáo dưỡng nghiêm nghị này trước kỳ tuyển tú đã đem Ôn Dư dạy quy củ so với trước quả thực khá hơn nhiều. Một tháng không ra khỏi cửa viện Ôn Dư còn gầy đi không ít, điều này tất nhiên là nói sau.
[/size]

[ size = 150 ] Chương 2 : Trước ngày tuyển tú 2 Đợi mọi người tản đi hết, Ôn phu nhân liền dẫn A Uyển đi tới chủ viện của mình. Nhũ mẫu của Ôn phu nhân cẩn trọng phân phó bạn nha hoàn tâm phúc trông chừng bên ngoài, không được để ai đến quấy rầy, sao đó đóng cửa phòng để lại khoảng trống cho mẹ con hai người. Ôn phu nhân kéo tay Ôn Uyển ngồi xuống giường gỗ khắc hoa rồi hỏi : ‘ ‘ Vào cung tuyển tú lần này không phải là chuyện dễ, nương cũng biết con chưa từng có tâm tư nguyện vọng muốn vào cung, và sao đùng một cái lại đổi khác chủ ý ? Nếu là do cố kỵ cha con thì thực sự không cần. Chẳng lẽ muốn nhà ta được giàu sang thì chỉ cần thuận tiện vậy thôi sao ? Nương thực không nhẫn tâm muốn gây sức ép A Uyển của ta. ‘ ‘ Ôn đại nhân lúc tuổi còn trẻ chẳng qua chỉ là tú tài nhà nghèo, cha mẹ đều đã mất, vẫn là phải dựa vào nhà mẹ đẻ Ôn phu nhân trợ giúp mới có được vị trí như hiện tại. Nhưng Ôn đại nhân chức quan càng làm càng to liền từ từ có chút không đem nhạc phụ gia vốn là thương nhân để vào mắt, so với vợ cả Ôn phu nhân cũng không còn kính trọng như trước, nội phòng cũng nạp thêm thêm không ít những vị kiều thiếp mỹ tỳ. May mà Ôn phu nhân thủ đoạn cao thâm, đồ cưới nhiều, sau đó lại sinh hạ con trai trưởng, cho nên vì thế dù mấy vị kiều thiếp có làm ấm ĩ lợi hại hơn nữa cũng không hề lay động được vị thế chính thất của Ôn phu nhân. Cho nên mặc dầu Ôn đại nhân cứng rắn muốn cho Ôn Uyển đi tham tuyển, Ôn phu nhân chỉ cần tỏ thái độ cường ngạnh ngăn cản, việc tham tuyển này vẫn còn năng lực cứu vãn. Ôn phu nhân trong lòng biết con gái mình từ nhỏ chính là một người có chủ ý, tuy là thân thể hơi mảnh mai nhưng tướng mạo tài hoa so bên nào cũng không thua kém khuê nữ nhà khác. Bản thân cũng không cầu nữ nhi tranh đoạt làm kẻ bề trên, chỉ mong hoàn toàn có thể được cùng con gái vui tươi khỏe mạnh vượt qua suốt đời chính là tâm nguyện lớn nhất của nàng. Nghe mẫu thân hấp tấp vội vàng khuyên nhủ, đo lường và thống kê đâu ra đấy đều vì muốn tót cho mình, Ôn Uyển trong lòng ấm cúng. Vỗ nhẹ lên tay mẫu thân, nàng cười nói : ‘ ‘ Nương, thân thể nữ nhi đã tốt hơn nhiều, qua nhiều năm uống thuốc bổ như vậy cũng không phải là vô dụng. Nữ nhi cũng không phải tâm ham muốn nhiều giàu sang, con biết nương muốn tốt cho con, nhưng người xem trường hợp vừa qua, phụ vương là một lòng muốn đưa hai tỷ muội chúng con đưa vào cung, nếu người cùng phụ vương nổi lên hiềm khích sẽ không hay. Huống chi tham tuyển lần này cũng không phải nhất định hoàn toàn có thể được thánh nhân nhìn trúng, không chừng chẳng qua là tiến cung một chuyến liền trở ra, con coi như thuận tiện làm một phen du ngoạn là được. ‘ ‘ Ôn Uyển biến hóa ý tưởng sáng tạo, nghĩ muốn vào cung tham tuyển kỳ thật còn có nguyên do khác, nhưng thứ nhất vẫn chưa muốn cùng mẫu thân nói rõ, nên chỉ hoàn toàn có thể tận lực đem trường hợp hiện tại nói cho nhẹ nhàng một chút ít. Ôn phu nhân gõ nhẹ vào trán Ôn Uyển : ‘ ‘ Con a, tất sẽ dỗ nương hài lòng. Việc tuyển tú này đâu phải chuyện thuận tiện như vậy. Nếu những ca ca con ở nhà thì tốt rồi, nương liền để cho bọn họ thay nhau đi theo cha con càm ràm, nói cho đến khi hắn phân phối không cho con đi tuyển tú nữa mới thôi. Không bằng để nương đem chuyện này viết thư cho những ca ca con gọi họ trở về, đoán chừng vẫn còn kịp. ‘ ‘ Ôn Uyển nghe vậy không khỏi bật cười, chiêu để những ca ca luân phiên ra trận từ nhỏ luôn là trăm thử bách linh ( ý là thử ca trăm lần đều hiệu nghiệm ). Ba ca ca của nàng khi nào có việc cần phải thay nhau đi tìm cha thì bất kể cha có trốn ở nơi nào thì bọn họ đều hoàn toàn có thể tìm thấy, ngày nào tìm thấy liền mở màn miệng lưỡi lưu loát, nói thao thao bất tuyệt, nói cho tới tận khi cha thấy phiền phải phân phối mới chịu thôi. Nghĩ đến điều này, Ôn Uyển liền cười nói : ‘ ‘ Nếu nhưu những ca ca ở nhà, cha chẳng phải sẽ đau đầu sao. Dù sao chuyện tuyển tú này cũng đã định ra rồi, A Uyển không muốn gọi những ca ca về, cũng không muốn làm chậm việchọc của những ca ca đâu. ‘ ‘ Ôn phu nhân thở dài : ‘ ‘ Thôi, trong lòng con đã có sẵn dự tính riêng, nương cũng không nên nói thêm gì nữa, chỉ là lo ngại thân thể của con. Khi tiến cung tham tuyển con cùng A Dư hãy chiếu cố lẫn nhau, dù sao hai người cũng cùng có cùng một chữ Ôn. Nhưng với tính tình của A Dư nếu không khuyên được nàng cũng không cần tốn nhiều tâm tư nguyện vọng, đỡ gây phiền hà đến chính mình. ‘ ‘ Nữ nhi biết rồi, nương hãy tự do thả lỏng niềm tin đi. ‘ ‘ Nhị muội muội Ôn Dư chỉ sinh kém nàng một tháng, từ nhỏ so với nàng luôn không chịu phục, mọi thứ đều phải tranh cao thấp. Nếu Ôn Dư trúng tuyển hoặc rớt tuyển chũng không sao, chỉ sợ là dựa theo tính cách của nàng ta nếu như ở trong cung lại nháo ra chuyện gì làm phiền đến Ôn gia thì đây cũng không phải là điều bản thân mình muốn thấy. Tuy rằng không biết tại sao bản thân đang ở nhà đánh một giấc thật ngon bỗng xuyên không đến triều đại này, nhưng đùng một cái trở thành một đứa trẻ mới sinh khiên cho Ôn Uyển vừa xuyên tới có chút sợ hãi, huống hồ nàng vẫn còn nhớ kỹ người ông nội khi nàng còn nhỏ luôn mang nàng theo bên người nuôi lớn, Ôn Uyển trong lòng lại có chút khổ sở. Cho nên lúc vừa mới đến, Ôn Uyển so với cái quốc tế lạ lẫm này trong lòng cảm thấy thật bài xích. Mà khối thân thể của Ôn Uyển hiện giờ từ bé vốn bệnh nhẹ không ngừng, Ôn phu nhân luôn luôn cực nhọc ngày đêm, không hề yên tâm nghỉ ngơi, dốc lòng chăm nom, không hề nhờ vả người nào. Từ lúc Ôn Uyển còn nhỏ thì đem những chuyện ăn, mặc, ở, đi lại quản trị đến nơi đến chốn, tỉ mỉ chu đáo, đến khi Ôn Uyển trưởng thành thì dạy nàng nữ công thi họa và thái độ xử sự làm người. Từ bé nàng chưa từng được cảm thụ qua tình mẫu tử thì đều được bù đắp từ nơi Ôn phu nhân. Mà ba vị cac ca càng đối xử với nàng cưng chiều vô hạn, nếu như tìm được đồ chơi gì mới lạ đều tự bản thân mang qua viện của nàng. Nhiều năm chung sống với nhau, Ôn Uyển đã sớm đem bọn họ trở thành người thân trong gia đình chân chính của mình, mà người nhà của mình tự nhiên chẳng hiểu sao bị liên lụy thì ai hoàn toàn có thể vui được ? Tuy rằng tiềm tàng một quả bom hẹn giờ còn chưa tiếng nổ, nhưng Ôn Uyển cảm thấy không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, tự bản thân vẫn nên phòng ngừa rắc rối hoàn toàn có thể xảy ra. Chuyện vào cung tham tuyển nếu đã quyết định hành động xong xuôi rồi, Ôn phu nhân liền lập tức mời cho hai nữ nhi một ma ma giáo tập từ trong cung ra, họ Tống, chuyên dạy bảo quy củ việc tuyển tú, để tránh khỏi việc trong lúc tuyển tú những nàng thất lễ, gây đường đột quý nhân. Tống ma ma chắc là do dạy bảo quy củ nên không hay cười, tướng mạo cũng không tính là hiền lành, chiếc khay búi tóc bằng bạc đơn thuần cực kỳ quy củ chỉnh tề, quần áo thật sạch vẻ bên ngoài cũng không có thêm đồ gì thừa thãi, nhìn liền biết đây là người rất đúng mực, do đó trong việc dạy quy củ cũng coi như có chút nổi tiếng. Lúc này đa phần người trong kinh đã bắt tay vào chuẩn bị sẵn sàng cho việc tuyển tú. Ôn phu nhân hoàn toàn có thể mời được Tống ma ma không ít gì cũng phải bỏ ra một khoản tiền nhiều mẫu mã. Được số tiền lớn này mời tới, Tống ma ma tất yếu cũng so với những nàng nhu yếu nghiêm khắc. Hai người trong từng hành vi cử chỉ nếu có gì không đến nơi đến chốn, ma ma sẽ bắt tập luyện đi luyện lại cho đến khi tương thích tiêu chuẩn mới được tạm nghỉ ngơi. Tuy rằng mỗi cô nương bên người đều có một ma ma giáo dưỡng, nhưng dù sao cũng không hề so được với ma ma giáo tập từ trong cung ra. Hai nàng quy củ đều không có gì quá sai sót, nhưng để đạt được nhu yếu như trong cung thì vẫn còn khoảng cách nhất định. Lúc đầu cả hai người đều cắn răng kiên trì, nhưng không đến ba ngày, nhị tiểu thư Ôn dư mở màn có chút căm giận cùng bất bình. Ngày hôm đó, những nàng vẫn như cũ đi tới Thẩm Phương viên học quy củ. ‘ ‘ Đem hai tay nhẹ nhàng đặt ở bên trái quần, chân phải hơi nhún ra sau, trang nghiêm chậm rãi quỳ gối cùng cúi đầu, rồi sau đó lại hơi hơi quỳ gối xuống cúi đầu thỉnh an. ‘ ‘ Tống ma ma vừa nói vừa làm mẫu một lần, bảo tiếp : ‘ ‘ Đây cũng chính là lễ vạn phúc thường dùng trong cung. ‘ ‘ Tiếp đó để cho những cô nương dựa vào bộ dáng vừa qua của nàng làm lại một lần. Ôn Uyển vừa mới bày xong tư thế lập tức bị Tống ma ma răn dạy : ‘ ‘ Đại tiểu thư làm lễ này quá mềm yếu, không đủ đoan trang, nếu để nhóm quý nhân thấy chẳng phải sẽ cho rằng trong lòng tiểu thư lạnh nhạt, khinh thị họ sao ? Nói xong liền đem tư thế của Ôn Uyển chỉnh lại cho thẳng, ra lệnh phải duy trì bất động trong một khắc đồng hồ đeo tay ( một khắc = 15 phút ). Ôn Uyển nghĩ khối thân thể này vốn suy nhược, do đó tay chân hành lễ không đủ mạnh nên lộ vẻ thiếu đoan chính. Mà ở thời đại này nhóm quý nữ nhà quan chú trọng nhất là lễ nghi quy củ, tại nơi này liền bị người khác coi thường cũng không phải là chuyện tốt, đành bí mật cắn răng kiên trì. Mà nhị tiểu thư Ôn Dư cũng lâm vào thực trạng giống như vậy, Tống ma ma cũng bắt Ôn Dư phải bày ra tư thế đó duy trì trong một khắc. Một khắc sau hành lễ lần thứ hai thì Ôn Uyển ở những chỗ bản thân thiếu sót ngầm hạ lực đạo, tận lực đem lễ vạn phúc đi cho thật đoan trang, làm xong liền được ma ma được cho phép sang một tạm nghỉ ngơi. Ôn Dư tuy cũng giữ nguyên trạng thái bất động trong một khắc đồng hồ đeo tay, nhưng lúc hành lễ vẫn không đủ chu toàn. Tống ma ma lệnh cho nàng ta phải đem lễ vạn phúc rèn luyện lại thêm một khắc nữa thì tính tình Ôn Dư liền bạo phát : ‘ ‘ Tống ma ma phạt ta khiến ta thấy không phục, rõ ràng ta cũng đem lễ vạn phúc đi đứng so với tỷ tỷ không hề kém, sao lại phạt ta ? ‘ ‘ Ôn Dư tự nhận lễ nghi quy củ của mình đều không hề kém hơn Ôn Uyển, nhưng Tống ma ma mỗi lần dạy dỗ thì luôn bắt nàng ta phải rèn luyện nhiều lần, còn Ôn Uyển lại hoàn toàn có thể đạt tiêu chuẩn ngồi ở một bên nghỉ ngơi, mà bản thân còn phải liên tục tập luyện. Chẳng phải rõ ràng nguyên do là do thấy mình là thứ nữ liền nâng cao đạp thấp, nhắm vào bản thân nàng ta hay sao ? Mà vị ma ma giáo tập này còn là do mẹ cả mời tới, chẳng lẽ đây là do mẹ cả bày mưu đặt kế ? Càng nghĩ Ôn Dư càng cảm thấy tắc lồng ngực, sau cuối cũng không nhịn được. Nhưng trái lại Tống ma ma tỏ ra vẻ mặt bình tĩnh : ‘ ‘ Ta bắt nhị tiểu thư tập luyện nhiều hơn đương nhiên là vì tốt cho nhị tiểu thư, chuyện quy củ đâu phải là một bước nghìn dặm ! Đại thiểu thư cùng nhị tiểu thư học tập lễ nghi quy củ như thế nào lão bà ta tự nhiên là nhìn thấy trong mắt. Nếu quý phủ phải bỏ số tiền lớn đem ta mời tới, ta tất sẽ so với hai vị tiểu thư dốc lòng dạy bảo. ‘ ‘ Vậy vì sao ngươi lại nhằm mục đích vào ta, mấy ngày qua đều làm khó dễ ta ? Chẳng qua chỉ là nô tỳ do nhà ta dùng tiền mời tới mà thôi, lại còn dám cố ý sai bảo bản tiểu thư ! ‘ ‘ ÔN Dư cảng tức giận càng cảm thấy Tống ma ma quá bất công. ( Đọc câu nói của con bé này mà muốn tát cho nó một phát ! ! ! ) Lúc này Ôn Uyển thả tay đặt chén trà xuống, nhìn vè phía Ôn Dư nói : ‘ ‘ A Dư muội muội, Tống ma ma dù sao cũng là người mẫu thân mời tới để chỉ dạy tất cả chúng ta lễ nghi, muội muội cũng nên phải ghi nhận kính trọng mới đúng. ‘ ‘ Nói cho cùng thì đây cũng là ma ma từ trong cung ra, mẫu thân mời được thật không thuận tiện. Bản thân nàng còn nghĩ phải theo sát Tống ma ma để có thêm hiểu biết về đạo lý cung đình, nếu để cho Ôn Dư khiến người ta tức giận bỏ đi thì chẳng phải là lợi chưa ổn hại hay sao. Hơn nữa, trước khi đi tuyển tú mà lại khiến cho ma ma giáo dưỡng phải bỏ đi thì cũng không phải là lời đồn thổi tốt đẹp gì. ‘ ‘ Tỷ tỷ không cần phải giả bộ hảo tâm, loại nô tỳ này tất yếu là không nhằm mục đích vào được tỷ tỷ, tỷ tỷ đương nhiên là muốn bảo vệ nàng. Tỷ tỷ đây là muốn giữ lại nô tỳ này để bắt nạt muội, muội cảm thấy tỷ tỷ nên học chút đạo lý bảo vệ muội muội mới đúng. ‘ ‘ Ôn Uyển không mở miệng thì thôi, vừa nói liền khiến Ôn Dư trút lửa giận lên người mình. Cáng cảm thấy với Ôn Dư không hề nói lý, Tống ma ma tốt xấu gì cũng là người từ trong cung ra, nói được một câu động tí lại nô tỳ, giống như sợ không đuổi được Tống ma ma đi vậy. Ôn Uyển cũng lười không khuyên nàng ta nữa, chỉ hướng về phía Tống ma ma làm bán lễ : ‘ ‘ A Dư không hiểu chuyện xin ma ma thứ lỗi, A Uyển thay muội muội hướng ma ma bồi lễ. Chuyện dạy bảo quy củ xin ma ma hãy còn phí tâm. ‘ ‘ Tống ma ma cũng đã nhìn quen sóng gió, hướng về phía Ôn Uyển hạ thấp người, tránh được lễ này : ‘ ‘ Việc này thuộc bổn phận của ta, ta đảm đương không nổi lễ của tiểu thư. ‘ ‘ Lại quay đầu hướng về phía Ôn Dư làm lễ vạn phúc đạt tiêu chuẩn : ‘ ‘ Lão thân tự nhận dạy bảo hai vị tiểu thư không chỗ nào bất công, tuy ta chỉ là một cái chén nhưng vẫn đựng được nước ( câu này ta chém, hổng hỉu gì luôn ). Nếu nhị tiểu thư nhìn ta không vừa mắt, ta đây cũng không dám mặt dày chỉ bảo nhị tiểu thư. ‘ ‘ Ôn Dư khinh miệt hừ một tiếng : ‘ ‘ Không dám dạy thì đừng dạy, bản tiểu thư cũng không phải không có ngươi thì không hề, ta đây phải đi cầu mẫu thân tìm cho ta một ma ma giáo dưỡng khác. ‘ ‘ Nói xong liền dẫn nha hoàn đi tới viện của Ôn phu nhân. Không bao lâu sau, nhũ mẫu bên người Ôn phu nhân liền mang phần đại lễ đến Thấm Phương viên trấn an Tống ma ma, cũng là đưa tới ý tứ của Tống phu nhân, lễ phẩm này là đền bù việc Ôn Dư thất lễ, Ôn Dư đã đi tìm người khác dạy quy củ, Tống ma ma chỉ cần chuyên tâm dạy bảo một người là Ôn Uyển. Tống ma ma cũng không phải là người hay làm bộ làm tịch, huống chi biểu lộ mấy thời nay của Ôn Uyển quả thật không tệ, việc học tập hoàn toàn có thể suy một ra ba, so với mình cũng tôn trọng có thừa. Tống ma ma cũng luyến tiếc một mần nin thiếu nhi tốt như thế liền cung ứng. Còn Ôn phu nhân lại khẩn cấp tìm cho Ôn Dư một ma ma giáo dưỡng nghiêm nghị, bắt Ôn Dư trước kỳ tuyển tú phải ở trong sân viện học quy củ thật tốt. Vị ma ma giáo dưỡng nghiêm nghị này trước kỳ tuyển tú đã đem Ôn Dư dạy quy củ so với trước quả thực khá hơn nhiều. Một tháng không ra khỏi cửa viện Ôn Dư còn gầy đi không ít, điều này tất yếu là nói sau. [ / size ]

Đã sửa bởi linahaha9x lúc 02.01.2015, 14 : 31 .

Tìm kiếm với từ khoá :

Được thanks
            Share
Xem thông tin cá nhân

Cẩm Tú sori, Diệp Y Ca, Lei Hino, Tiểu Nghiên, Yến My, hotaru_yuki, kytruc, lanc3, piggy lovly, tieulinhlinh24
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn linahaha9x về bài viết trên :

     

 01.01.2015, 16:33
Hình đại diện của thành viên

linahaha9xThành viên cấp 2Thành viên cấp 2

 

Ngày tham gia: 20.11.2014, 08:53
Bài viết: 49
Được thanks: 268 lần
Điểm: 8.08

12 Re: [Cổ đại – Cung đấu] Làm sủng phi như thế nào? – Nhu Mễ Hôi Hôi – Điểm:

Chương 3: Tham tuyển

   Lúc này kinh thành đang ở giữa tiết tháng bảy mưa dầm, nhưng ngày tuyển tú hôm đó lại gặp được tiết trời tốt. Mấy ngày liên tiếp mưa rơi tí ta tí tách từng giọt khiến lòng người phiền muộn đã ngừng lại, từng đám mây dày âm u bị ánh mặt trời phá tan, chậm rãi chuyển bước chân tản đi.

   Các nhà đều bận rộn vội vã ở trước giờ đưa khuê nữ tới chỗ cửa Chính Dương đợi vào cung tham tuyển. Từng chiếc xe ngựa vải bố xanh phi như bay, nghiền qua những vũng nước trên đường còn chưa kịp khô, khiến nước mưa bắn tung tóe.

   Bởi xe ngựa không được phép đến gần cửa Chính Dương  nên các cô nương tham tuyển ở khoảng sân rộng trước cửa cung cũng chỉ có thể xuống xe ngựa, cuốc bộ đi qua sân rộng đến trước cửa cung chờ. Tuy nói là xuất phát từ sự bảo vệ an toàn cho hoàng cung nên mới không cho phép xe ngựa tiếp cận, nhưng bắt các tiểu thư khuê các vốn được nuông chiều phải đi bộ qua khoảng sân rộng lớn như vậy, làm sao có thể không phải là lần khảo nghiệm được chứ?

   Ôn Uyển đơn giản cùng cha mẹ nói lời từ biệt sau đó xuống xe ngựa, cùng Ôn Dư đi tới cửa cung. Lúc này thời gian vẫn còn sớm, ánh nắng êm dịu mà không phơi nắng người, cho nên việc đi bộ tới của cung cũng không phải là quá khó khăn.

   A Uyển nhìn xung quanh các quý nữ của nhà khác một chút, có ai lại không phải là trang phục tỉ mỉ từ đầu đến chân, ngay cả muội muội Ôn Dư nhà mình cũng diện một bộ quần áo màu thạch lựu hồng cùng quần vọng tiên, trên búi tóc cũng cắm một chuỗi những hạt san hô hồng mỗi bước đi đều khẽ lay động, nhan sắc tiên diễm làm nổi bật lên một thiếu nữ hồn nhiên xinh xắn, đồng thời cũng khiến người khác thấy được đồ trang sức ở trong búi tóc khẽ đung đưa, nhìn rất là vui mắt.

   Tuy rằng tính nết của muội muội khi ở chung không được tốt lắm, nhưng Ôn Uyển cũng không thể không tán thưởng cách trang điểm cùng trang phục mặc trên người nàng tốn khá nhiều tâm tư, chẳng qua đang lúc đảo mắt, chiếu trong con mắt lại lộ ra ánh nhìn ngạo mạn, mội anh đào cũng vểnh lên một độ cong như ý muốn, cũng là quá mức lộ ra ngoài.

   ”Tỷ tỷ mặc trang phục cùng dung nhan nhạt nhẽo như vậy, nhưng lại có vẻ không được phóng khoáng đâu.” Hai người suốt dọc đường chưa từng nói chuyện với nhau, khi sắp tới cửa cung, Ôn Dư cũng nhẹ nhàng quay đầu sang cười nói với Ôn Uyển.

   Ôn Uyển nhìn lại bản thân mình, chẳng qua là một bộ phù dung sắc trắng lụa mây hình thiên thủy váy (thực sự là dịch xong đoạn quần áo bên trên oy xuống đoạn này chẳng còn muốn dịch nữa vì quá khó và mệt), ngại phiền toái, cũng không vãn thượng vân văn vải thun mang (xin hãy thông cảm cho người mới edit), cổ đeo chuỗi ngọc lưu ly hình hoa sen, tóc vãn thành kiểu thập tự kế, cũng cắm thêm cây trâm có hai hàng ngọc tuyết hàm (dịch đoạn này mà muốn hôn mê). Trang dung không thuộc kiểu trang điểm tỉ mỉ như hoa mà quý nữ đang lưu truyền, chỉ là mày ngài tô nhạt, điểm nhẹ thêm chút son môi mà thôi. Nhưng cách ăn mặc nhẹ nhàng khoan khoái cầng khiến A Uyển có vẻ thanh linh mềm mại, mang vẻ phong tình chỉ có ở người thiếu nữ.

   Theo Ôn Uyển, cách trang điểm kỹ càng rực rỡ này tuy đẹp, nhưng đối với những cô gái mới mười mấy tuổi mà nói quả thật có vẻ quá nặng nề. Không bằng dùng đồ trang sức nền nã càng làm nổi bật lên người thiếu nữ mềm mại non mịn. Tiết trời tháng bảy vốn âm tình bất định, ngộ nhỡ trời đổ mưa hoặc bị ra mồ hôi thì cách trang điểm này thật không hề dễ nhìn, nhưng A Uyển cũng không muốn cùng nàng ta dây dưa nhiều.

   ”Cái này không nhọc muội muội lo lắng.” A Uyển nhẹ nhàng đem thái cực đáp trả lại, không nói nữa. Ôn Dư tự thấy không thú vị, liền lái đi tìm tỷ muội khuê phòng của mình.

   Không bao lâu sau, các cô nương lục tục đi tới trước cửa Chính Dương, bởi vì vẫn chưa tới giờ nên thái giám tiếp dẫn (tiếp đón + dẫn dắt) cung nữ chưa xuất hiện. Những cô nương có thể đi tới trước cửa cung đều được tính là thông qua tầng khảo nghiệm thứ nhất. Các cô nương hoặc là quen biết nhau thì quần tam tụ ngũ đứng ở chỗ nhẹ giọng nói chuyện, hoặc là lẳng lặng đứng yên chờ đợi.

   A Uyển thuộc loại người ở vế sau. Những khuê nữ cùng A Uyển quen biết phần lớn đều đã có hôn phối, cho nên nàng vẫn chưa nhìn thấy bạn thân khuê phòng nào.

   ”Đây chính là A Uyển tỷ tỷ nhà lễ bộ lang trung Ôn đại nhân sao?” Bỗng một giọng nói mềm mại nhu thuận đột ngột vang lên ở sau lưng A Uyển. A Uyển quay đầu nhìn lại, là một cô nương có khuôn mặt mập mạp vẫn còn mang theo nét trẻ con, nhìn qua dáng vẻ so với mình nhỏ người hơn. Vóc người không cao, tuy là mặc váy hồ điệp nguyệt bạch sắc bách yên vân, khoác áo sa bào thanh thấu thủy ba văn, xiêm y như vậy mà lại mang vẻ tiên khí. Nhưng nhìn con mắt ngây thơ tràn đầy linh động lại không khiến người khác cảm thấy bất ngờ.

   A Uyển đối với nàng cũng không có ấn tượng gì, nhưng theo lễ phép cũng không tiện không đáp lại, chỉ mỉm cười gật đầu: ”Chính là ta, nhưng mà trí nhớ mấy ngày nay của ta luôn không được tốt, không biết đã ở nơi nào gặp qua muội muội?”

   Cô nàng kia có chút chút ngượng ngùng, trên mặt nổi lên hai đóa mây hồng: ”Ta họ Lý tên một chữ Tế, gia phụ là công bộ lang trung. Tỷ tỷ đối với ta có lẽ là không quá mức ấn tượng. Lần trước cùng A Thấm tỷ tỷ ngắm hoa yến, ta thấy tỷ tỷ thập phần dễ gần. Đáng tiếc lại không có cơ hội cùng tỷ tỷ quen biết, bây giờ không ngờ lại gặp, A Tế thấy rất vui mừng.”

   A Uyển có chút suy tư, A Thấm này vốn là bạn thân khuê phòng của nàng Tương Vân Thấm. A Thấm là đích nữ của Tương đại tướng quân, trời sinh tính tình rộng lượng phóng khoáng, bởi vì từ nhỏ đã có hôn ước chắc chắn nên lần tuyển tú này vẫn chưa tham gia. Theo lẽ thường nếu như Lý Tế này cùng A Thấm giao tình tốt tự nhiên cũng sẽ giới thiệu cho mình làm quen, nhưng nàng lại chưa từng nghe A Thấm nhắc tới, mà ở tiệc ngắm hoa cũng không cùng xuất hiện ở một chỗ, chẳng lẽ là thứ nữ?

   Tuy rằng ở phía sau hậu trạch việc xã giao giữa các cô nương có ranh giới phân chia đích thứ rõ ràng, nhưng với tính tình của A Thấm, nếu như đáng giá để kết giao tốt, mặc kệ đích thứ đều có thể chơi hết. Lý Tế này chẳng hề cùng nàng ở chung một nhóm mà lại có thể nhớ kỹ tên của nàng, thậm chí còn nhận ra được nàng, xem ra cũng là một kẻ không đơn giản.

   A Uyển từ tận trong tim vốn đã không còn là một thiếu nữ non nớt ngây thơ, cái gì mà ngưỡng mộ bộ dáng dễ thân, nàng cũng không tin.

   ”Thì ra là A Tế muội muội, thảo nào tỷ tỷ còn cảm thấy quen mặt đâu.” A Uyển liền cũng cùng nàng nói chuyện với nhau, chỉ là giao thiệp mỏng nên nói càng ít, cũng không cùng nàng nói thêm gì nữa.

   ”A Uyển tỷ tỷ cũng tới tuyển tú sao? Ta còn tưởng rằng tỷ tỷ tú ngoại tuệ trung (bề ngoài thanh tú bên trong thông minh) như thế, lẽ ra phải sớm có hôn phối mới đúng. Ôi chao, xem cái miệng ngu dốt của ta này.” Lý Tế trong chốc lát giống như là đột nhiên nghĩ đến điều gì đó khẽ che miệng gắt giọng: ”Hôm nay các tiểu thư đến trước cửa cung này đương nhiên đều là đến tham tuyển rồi. Tỷ tỷ cũng đừng trách tội muội muội mồm miệng vụng về nha.”

   Nge xong những lời này, A Uyển trong đầu không khỏi cười lạnh, ha ha, mồm mép ngươi thông minh như thế còn dám tự xưng bản thân ngươi mồm miệng vụng về sao? Không đến để tuyển tú chẳng lẽ tỷ đây đến để tham quan du ngoạn sao?

   Nếu như đổi thành một nam tử nghe được giọng nói mềm mại nhu thuận của Lý Tế nói ra ngôn ngữ hờn dỗi này tất nhiên sẽ cảm thấy là một loại hưởng thụ. Đáng tiếc A Uyển là một nữ tử, còn là một nữ tử ngạo khí từ trong xương tủy, tuy là bị người khác đâm một nhát nhưng lễ nghi nên có vẫn không thiếu.

   ”Muội muội trong sáng đáng yêu như thế, tỷ tỷ sao cùng muội muội tính toán. Nhưng dù sao tỷ cũng là bề trên của muội muội, lời không nên nói cũng vẫn phải nói, có lẽ ma ma giáo dưỡng cũng chưa nói qua cho muội biết, ở trong cung này nhưng là phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, muội muội cùng tỷ tỷ nói như vậy tất nhiên là không có gì, nhưng nếu không ngăn được miệng mình mà ở trong cung đắc tội người nào thì biết làm thế nào cho phải. Muội muội cũng không cần phải cảm ơn tỷ tỷ, tốt xấu gì ngươi cũng từng gọi ta được một tiếng tỷ tỷ.”

   A Tế nghe đến đây vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cửa Chính Dương vừa mới mở, bọn thái giám tiếp dẫn cung nữ nối đuôi nhau ra. Tiếng nói lanh lảnh của tiểu công công tay cầm quyển trục xướng tên của các cô nương đọc tới. Trên sân rộng vốn còn rải rác các cô nương tham tuyển rất nhanh theo chức quan của phụ thân, thân phận đích thứ sắp thành hàng, dưới sự dẫn đường của bọn họ tiến vào cửa Chính Dương.

   Chỉ có thông qua giọng nói và dáng điệu tướng mạo, có còn trong sạch hay không, trên người có trọn vẹn hay không, thân thể có mùi lạ hay không. Chờ qua một loạt những kiểm tra cơ bản nhất, các cô nương tham tuyển thông qua mới có thể được xưng là tú nữ.

   Những thứ kiểm tra này cũng không phức tạp, các cô nương tham tuyển từng người một đi vào một gian nhà, ở trong phòng cởi xiêm y, để từng nhóm ma ma có kinh nghiệm kiểm tra. Tuy là từng tiếp thu qua nền giáo dục hiện đại, thế nhưng phải cởi hết quần áo để mấy lão ma ma nhìn chằm chằm không chớp mắt xem xét, mà còn là kiểm tra trong sạch vô cùng xấu hổ, Ôn Uyển cũng không tránh khỏi hết sức e lệ ngượng ngùng.

   Trừ đoạn cở quần áo kiểm tra trong sạch ra, mấy kiểm tra còn lại giống như khám sức khỏe bình thường, Ôn Uyển rất nhanh liền kiểm tra xong. Sau khi một vị ma ma nghiêm túc nhanh chóng đảo qua cái gì đó trên giấy, nàng được bọn họ dẫn tới đại sảnh ngồi im chờ đợi. Ôn Uyển biết, nàng đã chính thức trở thành một tú nữ.

   Nơi này cũng không quy định tú nữ không được nói chuyện, nhưng trong phòng tú nữ quen nhau rất ít, bởi thế nên hơi có phần yên tĩnh. Cũng có người tìm Ôn Uyển tiếp lời, nhưng Ôn Uyển không để ý tới. Cách tổng tuyển cử chân chính còn có nửa tháng, hết thảy vẫn còn là ẩn số. Ôn Uyển vào thời khắc này cũng không nóng vội cùng tú nữ khác đánh bóng quan hệ, mà việc này cũng không cần thiết. Trong lúc phải tranh giành hoàng sủng lẫn nhau, các nữ nhân cho dù thoạt nhìn ăn ở tốt đi chăng nữa, nhưng ái mà chẳng có vài phần tâm tư cá nhân?

   Thời gian chậm rãi trôi qua, tú nữ trong phòng cũng dần dần trở nên đông hơn, nhưng không vượt quá 30 người, tỉ lệ đào thải này cũng thật cao. Không bao lâu sau Ôn Uyển liền nhìn thấy muội muội Ôn Dư cùng Lý Tế cũng được đưa vào phòng, điều này cũng không nằm ngoài dự liệu. Bởi vì chỗ ngồi khá xa, Ôn dư cũng không thể cùng Ôn Uyển chào hỏi, ngược lại cùng Lý Tế bên cạnh nói thầm, thoạt nhìn rất thân mật.

   Đợi một lúc không thấy còn có tú nữ tiến vào đại sảnh, một vị tiểu thái giám trẻ tuổi dẫn theo phía sau một vị công công nhìn có vẻ có chút quyển thế đi tới trước phòng, nhân tiện nói: ”Hoàng hậu nương nương chỉ dụ, tổng tuyển cử tú nữ đã sơ bộ kết thúc, mong các tú nữ tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, chăm học cung quy, nửa tháng sau tham gia cử hành tuyển chọn lần cuối.”

   Chúng tú nữ tất cả cùng quỳ xuống tiếp chỉ, Ôn Uyển nghĩ, lần tuyển tú này, xem ra là thực sự bắt đầu rồi.

Đã sửa bởi linahaha9x lúc 02.01.2015, 14 : 32 .

Tìm kiếm với từ khoá :

Được thanks
            Share
Xem thông tin cá nhân

Cẩm Tú sori, Diệp Y Ca, Lei Hino, Tiểu Nghiên, Yến My, hotaru_yuki, kytruc, lanc3, piggy lovly, tieulinhlinh24
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn linahaha9x về bài viết trên :
Hiển thị bài viết từ :  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 80 bài ]  Chuyển đến trang 
1,2,3,4, … 5 … 27 Trang sau

     

     

Chuyển đến :





Đang truy vấn

Thành viên đang xem chuyên mục này: Niu kinh, quynhle2207, Thichcmt và 278 khách

Điều hành
Mod Box Tự Edit / Sáng Tác, Thử việc Box Tự Edit / Sáng Tác


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Related Posts

About The Author