Số phận ‘vật dư thừa’ của thái giám sau khi bị cắt và các bí mật tịnh thân rùng rợn

Hoạn quan hay thái giám, công công … là cách gọi chung dùng để chỉ những người đàn ông phải trải qua quy trình ” tịnh thân ” ( thiến ) để được vào thao tác trong cung đình .Trong lịch sử dân tộc Nước Trung Hoa nói riêng, những tầng lớp này đã Open từ thời Tây Chu và chuyên dùng vào những việc như truyền lệnh, canh gác, quét dọn, hầu hạ phi tần …Theo đó, những quan lại thuộc những tầng lớp thái giám vốn không có quyền can dự vào chính sự. Tuy nhiên do liên tục kề cận bên cạnh những nhân vật hoàng tộc với tư cách là những người hầu hạ thân tín, thực trạng hoạn quan chuyên quyền làm bậy đã từng xảy ra nhiều lần tại nước này vào thời nhà Đông Hán, Đường, Minh …

Thế nhưng sự thực là dù có được quyền cao chức trọng tới đâu, thì những người mang thân phận hoạn quan, thái giám cũng khó có được một cuộc sống bình thường, bởi lẽ họ đã mang trên mình khiếm khuyết sinh lý vĩnh viễn không thể thay đổi.

Giờ đây mỗi khi nhắc tới giai thoại về những thái giám phong kiến, hậu thế vẫn thường kể lại cho nhau nghe nhiều câu truyện rùng rợn về quy trình ” tịnh thân ” đầy đau đớn của những người thuộc những tầng lớp này .

Những bí mật ít biết về thủ thuật biến nam nhân trở thành thái giám chỉ bằng một nhát dao

 Số phận vật dư thừa của thái giám sau khi bị cắt và các bí mật tịnh thân rùng rợn - Ảnh 1.Xuất hiện từ rất sớm trong lịch sử dân tộc Trung Quốc, những tầng lớp hoạn quan, thái giám đã trở thành một nhóm người gần như không hề thiếu so với đời sống của hoàng tộc phong kiến. ( Ảnh minh họa ) .Tại Trung Quốc phong kiến, quy trình biến một người đàn ông thành thái giám thường được gọi với nhiều tên khác nhau như ” tịnh thân “, ” yêm cát “, ” cung hình “, ” thiến “, ” hoạn ” …Theo những điều tra và nghiên cứu của những học giả tân tiến, việc những nam tử Trung Hoa xưa đồng ý ” tịnh thân ” để trở thành hoạn quan thường xuất phát từ 3 nguyên do dưới đây .Thứ nhất, họ là những tội phạm, tù binh hoặc kẻ phản nghịch phải chịu hình phạt cắt sinh thực khí .Thứ hai, những người này là cống phẩm của những địa phương hoặc chư hầu tiến cống vào cung đình, để hoàn toàn có thể ở lại hầu hạ trong cung, họ chỉ có một lựa chọn duy nhất là tịnh thân .Thứ ba, đa phần những hoạn quan thời xưa đều vì xuất thân nghèo khó hoặc mưu cầu danh vọng mà tự nguyện xin được thiến để bước chân vào chốn cung đình . Số phận vật dư thừa của thái giám sau khi bị cắt và các bí mật tịnh thân rùng rợn - Ảnh 2.Vào thời đại y học còn tương đối lỗi thời, quy trình ” tịnh thân ” của những thái giám diễn ra một cách vô cùng đau đớn và sống sót không ít rủi ro đáng tiếc .Nếu loại trừ số ít những người đã bị khiếm khuyết cơ quan sinh dục bẩm sinh, thì tổng thể những hoạn quan đều phải trải qua quy trình tịnh thân đầy đau đớn .Theo ghi chép của những nguồn sử liệu, thủ pháp tịnh thân của những tầng lớp thái giám có nhiều loại khác nhau. Trong đó phổ cập hơn cả là 4 hình thức được liệt kê trong ” Nam tinh thái giám khốc hình “, đơn cử là :Hình thức thứ nhất : Cắt bỏ hàng loạt cơ quan sinh dục, gồm có cả dương vật và tinh hoàn .Hình thức thứ hai : Chỉ cắt bỏ tinh hoàn .Hình thức thứ ba : Đè hoặc bóp cho vỡ nát tinh hoàn .Hình thức thứ tư : Cắt bỏ ống dẫn tinh .Theo bà Lưu Nguyệt Bình ( Phó Giám đốc kho lưu trữ bảo tàng Thái giám Bắc Kinh ), quy trình tịnh thân thời xưa thường được thực thi theo trình tự như sau :

“Những bé trai khi bị thiến, tứ chi phải được buộc cố định, sau đó đem sinh thực khí buộc đứng lên, dùng nước lạnh chườm một lúc rồi dùng dao cắt đi. Cắt cũng có nhiều cách cắt, một dạng là đem tinh hoàn cắt bỏ, còn có một dạng là cắt hết toàn bộ sinh thực khí”.

Bên cạnh những cách làm nêu trên, cuốn ” Mạt đại thái giám bí văn ” còn đề cập tới một loại giải pháp có tên là ” thằng hệ pháp “. Theo đó, người ta sẽ dùng dây cột chặt tinh hoàn của những đứa bé trai ngay từ khi còn nhỏ .Hình thức này không ảnh hưởng tác động tới việc đi vệ sinh nhưng ức chế sự tăng trưởng của cơ quan sinh dục, khiến cho đứa trẻ sau khi trưởng thành thì không phát sinh ham muốn tình dục và cũng không còn năng lực quan hệ chăn gối . Số phận vật dư thừa của thái giám sau khi bị cắt và các bí mật tịnh thân rùng rợn - Ảnh 3.Ngay cả khi đã thực thi xong quy trình ” tịnh thân “, việc họ hoàn toàn có thể sống sót để trở thành hoạn quan hay không vẫn là điều không mấy ai dám chắc như đinh. ( Ảnh minh họa ) .Trong vòng 3 ngày sau khi thực thi tịnh thân, những người này sẽ không được nhà hàng hay để khung hình đụng vào nước. Nếu người đó sau 3 ngày hoàn toàn có thể đi tiểu tiện thông thường thì xem như đã qua thời kỳ nguy hại .

Những trường hợp không thể tiểu tiện được nghĩa là sinh thực khí đã bị thu hẹp hoặc bịt kín, điều này đồng nghĩa với việc họ chỉ còn nước… nằm chờ chết!

Do y học thời bấy giờ còn tương đối lỗi thời, do đó quy trình tịnh thân vẫn bị xem như một cực hình đau đớn và thậm chí còn còn có rủi ro tiềm ẩn rình rập đe dọa tới tính mạng con người. Cũng thế cho nên mà trước khi triển khai thủ pháp này, họ sẽ phải lập một bản giao kèo trước sự làm chứng của nhiều người .Bản giao kèo ấy cũng giống như hợp đồng ngày này, nội dung chỉ đề cập tới việc người này tự nguyện muốn tịnh thân và không được gây khó dễ cho ” đao phủ ” nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn .

Thế nhưng ngay cả khi đã có đơn từ làm chứng, những “đao phủ” trước lúc xuống tay vẫn thường hỏi những người này rằng “có hối hận hay không”. Chỉ khi người bị tịnh thân chắc chắn với quyết định của mình thì thủ thuật mới được thực hiện.

Số phận “vật dư thừa” của các thái giám sẽ ra sao sau khi bị cắt bỏ?

 Số phận vật dư thừa của thái giám sau khi bị cắt và các bí mật tịnh thân rùng rợn - Ảnh 4.Đã từng có tiến trình Tử Cấm Thành còn đặt riêng một căn phòng tên là ” phòng bảo vật ” để cất giữ ” vật dư thừa ” của những thái giám trong cung. ( Ảnh minh họa ) .Nếu như mong muốn sống sót sau màn thủ pháp đau đớn và đầy rủi ro đáng tiếc nêu trên, bộ phận sinh dục đã bị cắt rời sẽ được những hoạn quan giải quyết và xử lý như thế nào ?Cổ nhân Trung Hoa có ý niệm thân thể là do phụ mẫu ban, cho nên vì thế không hề tùy ý khiến bản thân mình bị thương. Vì vậy mà sau khi tịnh thân, phần âm hành đã bị cắt bỏ sẽ được những thái giám gọi là ” bảo vật ” và được dữ gìn và bảo vệ vô cùng cẩn trọng .Phương pháp lưu giữ ” bảo vật ” thông dụng nhất thường được triển khai theo những bước sau :Đầu tiên, đem ” bảo vật ” đặt vào một hộp vôi phấn để thấm hút máu cùng những chất dịch khác. Sau đó dùng vải ướt lau thật sạch, liên tục ngâm trong dầu mè, chờ đến khi dầu thẩm thấu thì đem cất vào một chiếc thăng hoặc một chiếc hộp gỗ và niêm phong kín bằng vải đỏ .Tiếp đó, những thái giám sẽ chọn ngày giờ hoàng đạo, đem ” bảo vật ” treo lên xà nhà ở từ đường hoặc tại nơi mình đang ở, có một số ít thời đại trong Tử Cấm Thành còn đặt riêng một căn phòng có tên là ” phòng bảo vật “, chuyên dùng để cất giữ của quý của những thái giám .Việc giữ gìn ” bảo vật ” và treo lên xà nhà thường được gọi là ” hồng bộ cao thăng “, ý niệm cầu chúc cho người tịnh thân sẽ gặp nhiều như mong muốn và từng bước thăng quan tiến chức trên con đường làm hoạn quan của mình . Số phận vật dư thừa của thái giám sau khi bị cắt và các bí mật tịnh thân rùng rợn - Ảnh 5.Ngay cả khi đã buộc phải cắt bỏ một phần thân thể để trở thành hoạn quan, thì ” bảo vật ” vẫn là thứ được những thái giám trân trọng và dữ gìn và bảo vệ cả đời. ( Ảnh minh họa ) .Về tục lệ giữ gìn bộ phận sinh dục sau khi đã tịnh thân của những thái giám, có hai nguyên do lý giải đa phần .Thứ nhất là bởi vật này giống như một chiếc ” giấy thông hành ” chứng tỏ khung hình của họ đã đạt nhu yếu để trở thành hoạn quan .

Thứ hai là để lúc qua đời sẽ được an táng chung cùng phần thân thể này, từ đó có một di thể vẹn toàn để được đầu thai làm đàn ông ở kiếp sau .Trong trường hợp những thái giám quên lấy lại của quý sau khi tịnh thân, ” bảo vật ” này của họ sẽ được những ” đạo phủ ” giữ lại, chờ tới khi họ vào cung và dư dả tài lộc thì sẽ chuộc về. Thậm chí nếu chẳng may làm mất hay làm hỏng thứ đồ này, những hoạn quan sẽ tìm đủ mọi cách để mua hay thuê ” bảo vật ” của người khác chứ tuyệt đối không nhắm mắt làm ngơ .Cổ nhân Trung Hoa tin rằng kẻ nào mất đi ” của quý ” thì khi xuống âm tỳ địa phủ sẽ bị Diêm Vương biến thành con la cái. Chính ý niệm ấy đã trở thành một trong số những nguyên do khiến những thái giám sống chết phải bảo vệ ” của quý ” của mình .Tới khi mất đi, người nhà của họ sẽ đem chúng khâm liệm cùng di thể của người quá cố, đồng thời đốt bỏ hết những sách vở tương quan tới việc tịnh thân để họ có mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông nơi suối vàng .

*Dịch từ các báo nước ngoài


Theo Trần Quỳnh

Trí thức trẻ

Related Posts

About The Author

Add Comment