Chào cờ

Chào cờ, hát Quốc ca là một nghi lễ thiêng liêng, bộc lộ lòng tự tôn dân tộc bản địa, biểu lộ sự đoàn kết gắn bó của mọi người trong mỗi vương quốc. Đó cũng niềm tự hào và nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi công dân so với Tổ quốc, với nhân dân .
Trong tổng thể những sự kiện, dù lớn hay nhỏ, những hoạt động giải trí chính trị, xã hội của một cơ quan, một tổ chức triển khai, một địa phương … nằm trong khuôn khổ chính thể nhà nước, tất cả chúng ta đều phải thực thi nghi thức chào cờ. Nghi thức này tương quan tới nhiều nội dung sẵn sàng chuẩn bị : Phải triển khai trong một khoảng trống sang chảnh, có trang trí theo lao lý ( trên lễ đài có cờ đỏ sao vàng, tượng Bác, khẩu hiệu … ). Trong bài viết này, tôi chỉ bàn đến một yếu tố : Ngôn ngữ trong lễ chào cờ cần phải triển khai thế nào cho đúng .
Tham dự nhiều sự kiện có nghi thức này, tôi phát hiện ra sự thiếu thống nhất trong việc sử dụng ngôn từ .

Thông thường, sau khi nói chủ đề sự kiện (hội nghị, đại hội, lễ kết nạp Đảng, lễ nhận danh hiệu do Đảng, Nhà nước hay cơ quan Đảng, Nhà nước trao…) chúng ta đều thực hiện nghi thức chào cờ, hát Quốc ca.

Bạn đang đọc: Chào cờ

Và cũng theo thông thường, người chịu trách nhiệm công tác tổ chức (dẫn chương trình) đứng ra điều khiển lễ chào cờ, sẽ đưa ra các hiệu lệnh. Thứ tự sẽ là: “Xin mời các quý vị đại biểu (và toàn thể đại hội…) chỉnh đốn trang phục và đứng dậy chuẩn bị chào cờ”; “Đề nghị quý vị và đại biểu hát Quốc ca (theo nhạc hoặc không theo nhạc)”, hoặc “Đề nghị quý vị và đại biểu không hát Quốc ca mà cử nhạc (theo đội nghi thức hoặc mở băng)”… Tiếp đó người lĩnh xướng sẽ dõng dạc hô: “Tất cả chú ý! Nghiêm! Chào cờ! Chào!”. Sau khi có dự lệnh và động lệnh, các đại biểu sẽ bắt đầu hát hoặc đứng nghiêm, nhìn về quốc kỳ và lắng nghe cho hết bài hát. Khi bài hát vừa dứt, người lĩnh xướng hô tiếp: “Thôi! Xin mời các quý vị và các đại biểu ngồi xuống (hoặc “an tọa”)”.

Cũng có trường hợp, với các sự kiện liên quan với các đối tượng khác nhau thì có thể thêm nghi thức. Chẳng hạn, với các tổ chức Đảng, sau khi hát Quốc ca sẽ có động lệnh tiếp “Quốc tế ca!”, với các hoạt động của thanh niên, thiếu niên sẽ là “Đoàn ca!”, “Đội ca!” và kết thúc là lời tuyên thệ (Ví dụ: Vì Tổ quốc Xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!)…

Nhưng rất nhiều trường hợp, người trong ban tổ chức triển khai chịu nghĩa vụ và trách nhiệm điều hành lễ chào cờ đã đưa ra những phát ngôn chưa đúng lao lý. Có người chỉ hô “ Nghiêm ! Chào cờ ! ” ( không có động lệnh “ Chào ! ” ), cũng không có động lệnh tiếp theo “ Quốc ca ! ” để mọi người khởi đầu hát ( cho đều và đúng nhịp ). Có nơi, lại có một cách quản lý và điều hành khác lạ. Thay vì hô “ Chào cờ ! Chào ! ” thì lại nói “ Lễ Kỷ niệm ( hay Đại hội ) của tất cả chúng ta khởi đầu ! ” và Quốc ca sau đó cứ thế nổi lên. Có trường hợp, người trong ban tổ chức triển khai lại quá kính trọng một số ít nhân vật VIP đến dự, nên lại sự “ phát minh sáng tạo ” thêm nội dung lời mời : “ Xin kính mời chiến sỹ Bộ trưởng Nguyễn Văn X. ( hay chiến sỹ quản trị tỉnh … ) và toàn thể quý vị đứng dậy làm lễ chào cờ ”. Thực tế, lúc đó, không cần có sự phân biệt trong khán phòng. Tất cả những người đều bình đẳng như nhau trước lá cờ Tổ quốc. Chỉ khi thực thi xong nghi thức chào cờ, đến mục công bố nguyên do, trình làng đại biểu thì mới cần xướng tên và chức vụ những vị đại biểu quan trọng và những vị khách quý. Lại có trường hợp, đến khi kết thúc, có người lại nói : “ Xin trân trọng cám ơn chiến sỹ Trần Văn B, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ … và toàn thể những quý vị. Xin kính mời chiến sỹ … và quý vị an tọa ”. Chào cờ là nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi công dân và mỗi công dân phải có bổn phận thực thi, sao lại đi cám ơn ở đây ?
Nếu sự kiện phải có nghi thức chào cờ thì khi kết thúc, phải có nghi thức hạ cờ. Lẽ ra phải hô ” Hạ cờ ! Chào ! ” thì rất nhiều nơi lại tái diễn ” Chào cờ ! Chào ! “. Hai trường hợp khác nhau cần phải sử dụng hai tín hiệu lệnh khác nhau .
Có lẽ mỗi người, tùy thực trạng việc làm, dù ít dù nhiều, thể nào tất cả chúng ta cũng có lúc triển khai nghi thức chào cờ. Nghi thức quen thuộc này thực ra rất đơn thuần, đã được pháp luật trong những thông tư hành chính, thiết tưởng ai cũng hoàn toàn có thể hiểu và nhập tâm. Vậy mà đây đó, vẫn xảy ra hiện tượng kỳ lạ triển khai một cách không thống nhất, làm mất đi sự tôn nghiêm, tính sang chảnh của nghi thức .

Related Posts

About The Author

Add Comment